DÒNG THỜI GIAN

Anh Thèm Được Ngủ

Khói 6,346

LỜI BÀI HÁT
Anh thèm được ngủ, với cả trời cũng chuyển sang thu
Bởi vì khi lạc vào trong đó nỗi nhớ của anh mới có hình thù...
...
Anh vội vàng bất chấp lần này để bầu trời kia mang cơn mưa tới
Cốc rượu đắng anh đặt trên bàn chờ đợi,...em muốn thì mình cưa đôi...
Anh biết lòng nửa hờn nửa dỗi, trống rỗng buông không thành lời
Anh biết câu “em chẳng sao đâu” ắt hẳn cũng chỉ là lời nói dối...
Sự im lặng là cách nhanh nhất để em có thể đẩy mình ra xa
Những cố gắng ít ỏi từ anh là lí do mình trở nên xa lạ?
Buồn thì có sao đâu, không biết là được bao lâu
Anh lạc đường nửa rồi em ơi? Biết đâu đây chỉ là khúc dạo đầu?
Cánh cửa phòng mọi khi anh đưa tay mở mà không một chút do dự...
Ừ lẽ ra anh nên chuẩn bị kĩ hơn để chấp nhận chuyện này chứ...
Mây trôi dạt giữa trời mênh mông có khi vì buông nên phải bạc màu...
Sợ tụi mình chẳng đủ bình tĩnh để lúc nào đó lỡ lại lạc nhau...
Sợ im lặng biến thành thói quen, rồi em cũng phai nhạt dẫu...
chặng đường dài rồi sẽ tối đèn...còn anh lỡ hẹn đến mãi về sau...
Em là áng Mây...trôi bồng bềnh giữa trời hoàng hôn rồi khuất
Còn anh mê muội như loài bồ câu lạc giữa thềm vàng rải thóc
Anh chỉ muốn say sưa cùng em trên cánh đồng buồn trải rộng
“Hát” với nhau về những câu chuyện có người khiến em phải lòng,...
Rồi bỏ em lại...đi thật xa... để khoảng trống dành cho anh đó
Nơi mà ngoài những hạt mưa lạ anh chỉ thấy những chặng đường quanh co
Nơi mà anh bỗng chốc nhìn qua chết lặng thấy mình trong đó
Nơi mà em chỉ việc ngả lưng sau những ngày dài còn lại hãy để anh lo
VIẾT CẢM NHẬN
0