DÒNG THỜI GIAN

Máy chủ mới ko đủ sức chứa nên những bài ko có đủ lượt nghe trong tháng 9 sẽ tạm ko nghe được.

Đôi Ba Chiếc Lá (ft. DN)

Khói 1,140

LỜI BÀI HÁT
DN:
Đứng chờ đèn đỏ giữa ngã tư của thị trấn,
lại trông thấy bóng hình cũ đi ngược lối
Cảm giác thổn thức lại tìm về như ngày cuối
quay lưng đi giấu những đều chưa được nói
cũng không nhớ rõ đã bao lâu chọn cô đơn
để đồng hành qua từng ngày khi băng nắng và vượt tối
Lúc màn đêm ôm lấy ngày thì chơi vơi cùng lạc lỏng
từ đáy tim cứ tuôn trào ra khoé mắt thấm ngược gối...hzzzzzzz
Khu vườn tình yêu quên chăm sóc,
để hoa phai mờ trong cỏ dại
Hơi ấm ban mai cũng bỏ chạy
vì lạnh lẽo từ đôi lần mình bất đồng mà bỏ lại
Phải chăng ngày đầu mình vội vã
để ngộ nhận lấn át hết dòng suy nghĩ tuôn mật ngọt và ngõ đại
Tiếng yêu thương như bản phối của tự nhiên,
chơi tự do không đắn đo hay lắng lo cứ bay bổng mà không cần phải gõ lại
Tập quên bằng cách tự nhốt mình vào trong phòng
rồi bán mình cho thức thần như điên loạn
Nhìn mọi thứ trôi qua tay, tan vào không khí,
cuốn phim tình tua ngược lại những khoảnh khắc từng biên soạn
khoảnh khắc lần đầu, khoảnh khắc kết thúc,
khoảnh khắc vui buồn cứ giăng kín đường về nhà
còn khoảnh khắc tuyệt vời nhất là được trãi lòng mình ra,
ngã vào em, đốt một đếu, mặc kệ đời và phề phà
Làm thế nào có thể xoá được hình bóng em
Mà Không cần trói mình thật sâu vào bóng đêm
Bản tình ca hai ta ngân cao nhanh chóng im
Chỉ còn chút hương tàn.anh giữ lại giấy để không nặng sóng tim
Buồn trở thành bạn thân thiết
Nhớ thì bật beat nâng viết
Sầu thì bia ở ngăn tuyết,lấy uống và chill đến khi đầu phân liệt..fuck
Khoidarealest:
Anh cố gắng, sau cùng, tụi mình thật vội vàng
Anh cố sống trên đời, vì nhiều điều lẹ làng (vì điều gì hả em)
Đôi ba chiếc lá trên cành, ( đôi ba lá úa lìa cành )
Hay đau đớn quá nên…. thành …
Và rồi cơn mưa hờ hững đi ngang
Ru anh say trước khi hất tung vào dĩ vãng
Là những gì xót lại — trước khi đi, mang…
Anh có trao em hoa rồi không nở? Sao chỉ tàn
Cô Đơn có ghé hỏi nhưng anh chỉ dám đổ thừa
Là do lỡ quá chén nên mới bị Buồn gõ cửa
Là anh lỡ va phải hạt tuyết lăn trên triền đồi
Nên những lời em căn dặn anh buộc đem đi bỏ mứa
“Mọi thứ chẳng thể tồn tại nếu mình không đo được nó,
Nên anh vẫn đang cố gắng để chứng minh từ trước giờ”
Ừ thì tình yêu phải có cuộc được cuộc lỡ
Nên thôi em cứ tạm lấy điều này làm thước đo
Mưa ơi! Có cách nào hoá trang thành cơn nắng không lời
Chứ đừng quá đáng gieo vài hạt nặng xong thôi
Có cách nào xoá tan những thứ xa xôi rong ruổi
Vì anh đã vờ ko biết khi thấy rõ ràng mình xong xuôi
Anh cố gắng, sau cùng, tụi mình thật vội vàng
Anh cố sống trên đời, vì nhiều điều lẹ làng (vì điều gì hả em)
Đôi ba chiếc lá trên cành, ( đôi ba lá úa lìa cành )
Hay đau đớn quá nên…. thành …
Anh được yêu lần đầu mà chẳng biết là lần cuối
Vì chỉ muốn cố gắn bó cùng những điều gần gũi
Anh đối diện với em bằng trái tim trần trụi
Với hy vọng em vượt qua chuyện này nhanh thôi.
“Hay anh chỉ vô tình... chạm vào em
như hạt sương khẽ nặng trên mi mắt
anh là trong số nào đó sau này mà có lẽ là…
em sẽ lại quên khi nhắc :)”
Và rồi cơn mưa hờ hững đi ngang
Ru anh say trước khi hất tung vào dĩ vãng
Là những gì xót lại — trước khi đi, mang…
Anh có trao em hoa rồi không nở? Sao chỉ tàn bnoolm]
VIẾT CẢM NHẬN
0